Trang chính » Phật Quốc Online » Tài liệu tham khảo »

Kinh Thủ Lăng Nghiêm -q6

Tác giả : Thích Huyền Châu biên soạn

Quán Âm Cứu Khổ (ảnh sưu tầm)

Quán Thế Âm Bồ tát: QUÁN NHĨ CĂN VIÊN THÔNG

Lúc bấy giờ Bồ tát Quán Thế Âm liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ sát dưới chân đức Phật, rồi bạch Phật rằng:

Bạch đức Thế tôn, con nhớ vào thời quá khứ hằng hà kiếp, lúc ấy có đức Phật xuất hiện ở đời, danh hiệu là Quán Thế Âm. Con ở trước đức Phật đó phát tâm bồ đề. Ngài dạy con từ nghe, tư duy, tu tập thể nhập chánh định.

Ban đầu, con ở trong tánh nghe vào được dòng viên thông thì không còn trạng thái sở văn nữa, tướng sở nhập cũng vắng lặng, hai trạng thái động tĩnh rõ ràng chẳng còn sanh. Trạng thái như vậy tăng dần, các tướng năng văn, sở văn đều dứt sạch.

Không dừng trụ trong chỗ dứt sạch năng văn, sở văn, con đạt đến năng giác sở giác đều vắng lặng. Không giác viên mãn tột bậc thì các tướng năng không và sở không đều tịch diệt. Sinh diệt đã diệt thì bản tính tịch diệt hiện tiền.

Bỗng nhiên con vượt ra ngoài thế gian và xuất thế gian, khắp mười phương một thể sáng suốt viên mãn hiển bày, và con đạt được hai cảnh giới thù thắng.

Một là, trên hợp với bổn diệu giác tâm của mười phương chư Phật và cùng Phật Như Lai đồng một từ lực.

Hai là, dưới hợp với tất cả chúng sinh trong lục đạo khắp mười phương và cùng với chúng sinh đồng một bi ngưỡng.

Bạch Thế tôn, do con cúng dường đức Quán Âm Như Lai, nên được ngài truyền thọ Như huyễn văn huân văn tu kim cang tam muội, cùng với Phật Như Lai có đồng một từ lực, khiến cho thân con thành tựu ba mươi hai ứng thân, tự tại vào các quốc độ.

Bạch Thế tôn, nếu có Bồ tát nhập tam ma địa, tiến tu pháp vô lậu, thắng giải hiện bày viên thông, con sẽ hiện thân Phật thuyết pháp khiến họ được giải thoát.

Nếu có hàng hữu học tu pháp diệu minh vắng lặng, thắng diệu đã được viên mãn, con sẽ hiện thân Độc giác thuyết pháp khiến họ được giải thoát.

Nếu hàng hữu học đoạn mười hai nhân duyên, các duyên dứt đoạn phát ra thắng tánh, và thắng tánh đã viên mãn, con sẽ hiện ra trước người đó thân Duyên giác, thuyết pháp khiến cho họ được giải thoát.

Nếu có hàng hữu học đạt được tánh không của Tứ đế, tu Đạo đế và thể nhập Diệt đế, thắng tánh hiện bày viên mãn, con liền hiện thân Thanh văn trước người đó, thuyết pháp khiến họ được giải thoát.

Nếu có chúng sinh, muốn tâm được tỏ ngộ, không phạm vào cảnh ngũ dục lạc thế gian và muốn thân thanh tịnh, con liền hiện thân Phạm vương trước người ấy mà thuyết pháp khiến họ được giải thoát.

Nếu có chúng sinh muốn làm Thiên chủ, thống lãnh các cõi trời, con liền hiện thân Đế thích trước người ấy mà thuyết pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu chúng sinh muốn có thân tự tại, đi khắp mười phương, con hiện ra thân Tự tại thiên trước người đó mà thuyết pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu chúng sinh muốn có thân tự tại, phi hành giữa hư không, con hiện ra thân Đại tự tại thiên trước người đó mà thuyết pháp khiến họ thành tựu.

Nếu có chúng sinh muốn thống lĩnh quỷ thần, cứu giúp đất nước, con hiện ra thân Thiên Đại tướng quân trước người đó mà thuyết pháp khiến họ thành tựu.

Nếu có chúng sinh muốn thống lĩnh thế giới, bảo hộ chúng sinh, con hiện ra thân Tứ thiên vương trước người đó mà thuyết pháp khiến họ thành tựu.

Nếu có chúng sinh muốn sinh thiên cung, sai khiến quỷ thần, con hiện ra thân Thái tử con của Tứ thiên vương trước người đó mà thuyết pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chúng sinh thích làm vua cõi người, con hiện ra thân Quốc vương trước người đó mà nói pháp khiến họ thành tựu.

Nếu có chúng sinh muốn làm chủ một dòng tộc, được người đời kính ngưỡng, con hiện ra thân Trưởng giả trước người đó mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chúng sinh thích đàm luận lời hay, sống đời trong sạch, con hiện ra thân Cư sĩ trước người đó mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chúng sinh thích việc trị nước, chỉ huy đoán định bang ấp, con hiện ra thân Tể quan trước người đó mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chúng sinh thích các môn số thuật, tự mình nhiếp tâm giữ thân, con hiện ra thân Bà la môn trước người kia mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có người nam muốn học pháp xuất gia, giữ các giới luật, con hiện ra thân tỷ kheo trước người kia mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có người nữ muốn học pháp xuất gia, giữ các giới luật, con hiện ra thân tỳ kheo ni trước người đó mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có người nam thích giữ ngũ giới, con hiện ra thân Ưu bà tắc trước người kia mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có người nữ thích giữ ngũ giới, con sẽ hiện ra thân Ưu bà di trước người kia mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có phụ nữ lập thân trong việc nội chánh để điều hành gia đình hay quốc gia, con hiện ra thân nữ chủ hoặc thân quốc phu nhân mạng phụ đại gia trước người kia mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chúng sinh không hoại nam căn, con hiện ra thân đồng nam trước người đó mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có người con gái, muốn làm trinh nữ, không thích kết hôn, con hiện ra thân đồng nữ trước người đó mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chư thiên muốn thoát khỏi loài trời, con hiện ra thân chư thiên mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài rồng muốn thoát khỏi thân rồng, con hiện ra thân rồng mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài dược xoa muốn thoát khỏi loài của mình, con hiện ra thân dược xoa trước họ mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài Càn thát bà muốn thoát khỏi loài của mình, con hiện ra thân càn thát bà trước họ mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài A tu la muốn thoát khỏi loài của mình, con hiện ra thân A tu la trước họ mà nói pháp cho khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài Khẩn đà la muốn thoát khỏi loài của mình, con hiện ra thân Khẩn đà la trước họ mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài Ma hô la già muốn thoát khỏi loài của mình, con hiện ra thân Ma hô la già trước họ mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có chúng sinh thích được thân người, tu để thành thân người, con hiện ra thân người mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Nếu có loài phi nhân, hoặc có hình, hoặc không có hình, hoặc có tưởng, hoặc không có tưởng, muốn thoát khỏi loài của mình, con hiện ra thân hình như họ, trước họ mà nói pháp khiến họ được thành tựu.

Đây gọi là ba mươi hai ứng thân diệu tịnh vào các quốc độ, đều là tam muội văn huân văn tu vô tác diệu lực tự tại thành tựu.

Bạch Thế tôn, con lại dùng vô tác diệu lực và văn huân văn tu kim cang tam muội ấy, khiến cho ba đời chúng sinh trong lục đạo mười phương có cùng một lòng bi ngưỡng, khi đã thể nhập vào thân tâm con thì đều có được mười bổn công đức vô úy.

Một là, do con không tự quán âm thanh, mà chỉ quán cái tâm năng quán, nên khiến chúng sinh khổ não trong mười phương, khi quán sát âm thanh, liền được giải thoát.

Hai là, tri kiến đã xoay trở lại, khiến cho chúng sinh dù vào lửa lớn, lửa vẫn không cháy.

Ba là, quán cái nghe đã quay trở lại, khiến cho chúng sinh dù vào nước sâu, nước không nhận chìm.

Bốn là, diệt hết vọng tưởng, tâm không sát hại, khiến cho chúng sinh khi vào những nước quỷ, quỷ không hại được.

Năm là, huân tập và thành tựu tánh nghe. Sáu căn đều dứt bặt đồng như tánh nghe, khiến cho chúng sinh lúc sắp bị hại, dao gãy từng đoạn, binh khí chạm vào thân người như cắt vào nước, như thổi ánh sáng, bản tánh không hề dao động.

Sáu là, huân tập tánh nghe sáng suốt thấy khắp pháp giới, các tánh tối tăm không thể còn được. Khiến cho chúng sinh: dược xoa, la sát, quỷ cưu bàn trà, đến tỳ xá già, phú đơn na, v.v… tuy gần bên cạnh mà mắt không nhìn thấy được.

Bảy là, các âm thanh đều hoàn toàn tiêu mất, tánh quán, tánh nghe đều quay về tự tánh, lìa các vọng trần, khiến cho chúng sanh, gông cùm xiềng xích không thể trói được.

Tám là, diệt hết âm thanh, tánh nghe viên mãn, sanh từ lực cùng khắp, khiến chúng sanh đi qua đường hiểm, giặc không thể cướp được.

Chín là, huân tập tánh nghe, lìa xa trần tướng; sắc, thanh… không lôi kéo được, khiến cho chúng sanh đa dâm lìa xa tham dục.

Mười là, thuần một viên âm thanh tịnh, căn cảnh viên dung, không còn đối đãi năng sở, khiến cho chúng sanh xa lìa tham sân si sân nhuế.

Mười một là, tiêu dung thanh trần, xoay cái nghe về tánh bản minh, thân tâm và pháp giới sáng ngời như lưu ly, lắng trong vô ngại. Khiến cho tất cả chúng sanh ngu ngốc mê tối, hạng A Điên Ca vĩnh viễn xa lìa si mê tăm tối.

Mười hai là, viên dung các hiện tượng, xoay tánh nghe trở về; đạo tràng bất động, hòa vào thế gian nhưng không hủy hoại thế giới. Có thể biến khắp mười phương cúng dường chư Phật Như Lai số như vi trần, ở bên mỗi đức Phật làm Pháp vương tử. Khiến trong pháp giới chúng sanh không có con, muốn cầu con trai, sanh được con trai phước đức trí tuệ.

Mười ba là, sáu căn viên thông, chiếu sáng bất nhị, trùm khắp mười phương, thành đại viên kính không Như Lai tàng. Thừa lãnh pháp môn bí mật của thập phương Như Lai như vi trần không hề thiếu sót, khiến cho pháp giới chúng sanh không có con, cầu có con gái, sanh được con gái tướng tốt đoan chính, phước đức dịu dàng, được nhiều người kính quý.

Mười bốn là, trong tam thiên đại thiên thế giới này, có trăm ức mặt trời, mặt trăng, các Pháp vương tử hiện ở trong thế gian đông như số cát sáu mươi hai sông Hằng, đều tu Phật pháp, làm gương mẫu, giáo hóa chúng sanh, tùy thuận chúng sanh. Phương tiện trí tuệ mỗi mỗi khác nhau.

Do con được tánh viên thông, nhĩ căn phát ra diệu tính, cho nên thân tâm vi diệu trùm khắp pháp giới. Khiến cho chúng sanh chấp trì danh hiệu của con, so với chấp trì danh hiệu sáu mươi hai hằng hà sa các Pháp vương tử, công đức hai người bằng nhau không khác.

Bạch Thế tôn, một danh hiệu và các danh hiệu kia đều không sai khác, là do con tu tập chứng đắc tánh viên thông chân thực.

Đó gọi là Mười bốn lực vô úy, làm phước đức trang bị cho chúng sinh.

Bạch Thế tôn! Con lại được đạo tu chứng viên thông vô thượng đó, nên lại khéo được bốn đức vô tác nhiệm mầu không thể nghĩ bàn:

Một là, con chứng được tánh nghe vi diệu, tâm tính không còn các tướng năng văn. Các việc thấy nghe hay biết không còn cách biệt, thành tựu được bảo giác viên dung thanh tịnh. Nên con có thể hiện ra rất nhiều diệu dụng, nói được rất nhiều thần chú bí mật.

Trong đó hiện ra từ một đầu, ba đầu, năm đầu, bảy đầu, chín đầu, mười một đầu. Như vậy cho đến một trăm lẻ tám đầu, ngàn đầu, vạn đầu cho đến tám vạn bốn ngàn đầu thước ca la.

Lại hiện ra hai tay, bốn tay, sáu tay, mười hai tay, mười bốn tay, mười sáu tay, mười tám tay, hai mươi tay, hai mươi bốn tay, một trăm lẻ tám tay, ngàn tay, vạn tay cho đến tám vạn bốn ngàn tay mẫu đà la.

Hoặc có thể hiện ra hai mắt, ba mắt, bốn mắt, chín mắt, một trăm lẻ tám mắt, ngàn mắt, vạn mắt. Như vậy cho đến tám vạn bốn ngàn mắt báu thanh tịnh. Hoặc từ hoặc oai hoặc định hoặc huệ, cứu độ chúng sanh được đại tự tại.

Hai là, do tánh nghe và suy nghĩ của con thoát ngoài sáu trần, như âm thanh xuyên qua vách tường, không bị ngăn ngại, cho nên diệu dụng của con có thể hiện ra mỗi mỗi hình, tụng mỗi mỗi chú. Hình và chú đó đều có thể đem sức vô uý bố thí cho chúng sinh. Thế nên các cõi nước trong mười phương nhiều như vi trần đều gọi con là vị thí vô úy.

Ba là, do con tu tập căn tính bản diệu viên thông thanh tịnh, nên đi qua thế giới nào đều khiến chúng sinh xả thân trân bảo, cầu con thương xót.

Bốn là, do con chứng được tâm Phật, đạt đến rốt ráo, nên có thể đem các thứ trân bảo cúng dường mười phương Như Lai, khắp đến lục đạo chúng sinh pháp giới.

Ai cầu vợ thì được vợ, cầu con được con, cầu tam muội được tam muội, cầu sống lâu được sống lâu. Như thế cho đến cầu đại niếtbàn liền được đại niết bàn.

Đức Phật hỏi về viên thông, con từ nhĩ căn viên chiếu tam muội môn mà duyên tâm tự tại. Nhân tướng nhập lưu mà được tam ma đề, thành tựu bồ đề. Đó là thứ nhất.

Bạch Thế tôn, Đức Phật Như Lai khen con khéo chứng pháp môn viên thông, ở trong hội lớn thọ ký cho con hiệu là Quán Thế Âm.

Do con quán nghe thấu suốt mười phương, nên hiệu Quán Thế Âm biến khắp mười phương thế giới.

Lúc bấy giờ, Đức Thế tôn nơi tòa sư tử, từ năm vóc đều phóng hào quang chiếu đến các Đức Như Lai nhiều như vi trần và trên đảnh đầu chư Bồ tát Pháp vương tử.

Các đức Như Lai kia cũng ở năm vóc đều phóng hào quang báu, từ các thế giới nhiều như vi trần trở lại chiếu trên đảnh Đức Phật, chư Đại Bồ tát, A la hán trong hội chúng. 

Rừng cây, ao hồ đều diễn pháp âm. Hào quang giao xen như lưới tơ báu. Đại chúng được điều chưa từng có, tất cả đều chứng được Kim cang tam muội.

Liền khi ấy, mưa trời rơi xuống hoa sen trăm báu, xanh vàng đỏ trắng xen lẫn nhau. Mười phương hư không hóa thành màu sắc bảy báu.

Ở cõi Ta Bà núi sông đất liền đồng thời ẩn mất. Chỉ thấy các quốc độ như vi trần trong mười phương hợp thành một thế giới. Kệ tụng, tán ca tự nhiên vang lên.

Bồ tát Văn Thù Sư Lợi : TUYỂN CHỌN CĂN VIÊN THÔNG

Lúc đó, đức Như Lai bảo Văn Thù Sư Lợi Pháp vương tử rằng: Nay ông hãy xem trong 25 vị đại Bồ tát và A La Hán vô học, mỗi vị đều trình bày phương tiện ban đầu để thành đạo. Họ đều nói về tu tập tính viên thông chân thật. Việc tu hành của các vị đó thật chẳng có chỗ hơn kém, trước sau khác nhau.

Nay Như Lai muốn khiến cho A Nan khai ngộ, thì trong 25 hạnh tu đó, hạnh nào hợp với căn cơ A Nan? Và sau khi Như Lai diệt độ, chúng sinh trong cõi nầy muốn thể nhập Bồ tát thừa, cầu đạo vô thượng, bằng phương tiện gì mà dễ thành tựu?

Văn Thù Sư Lợi Pháp vương tử vâng lời dạy của đức Phật, liền từ chỗ ngồi đứng dậy, đảnh lễ sát chân Phật. Nương vào oai thần của Phật, đáp bằng kệ rằng:

Biển giác tánh viên mãn

Vốn trong lặng nhiệm mầu

Do minh chiếu sanh “sở”

“Sở” lập, mất tánh minh.

Mê vọng có hư không

Nương không, thành thế giới

Tưởng lắng thành cõi nước

Tri giác và chúng sinh.

Hư không trong Đại giác

Như bọt biển nổi lên

Hữu lậu như vi trần

Đều nương hư không sanh.

Bọt tan, không vốn không

Huống nữa là ba cõi.

Về nguồn, tánh không hai

Phương tiện có nhiều đường

Tánh giác vốn dung thông

Thuận nghịch là phương tiện

Sơ tâm vào tam muội

Mau chậm chẳng đồng nhau.

Sắc, tưởng kết thành trần.

Thể tính không thông suốt

Sao từ không thông suốt

Mong được tính viên thông?

Âm thanh, với ngôn ngữ,

Đều nương theo câu chữ

Một, không bao (gồm) tất cả

Sao tu chứng viên thông?

Hương, lúc hợp mới biết

Rời ra vốn chẳng có

Sở giác không thường hữu

Sao tu chứng viên thông?

Vị, tánh phi bản nhiên

Phải nếm vị mới có

Sở giác không tương tục

Sao tu chứng viên thông?

Xúc, vật chạm mới biết

Không chạm chẳng biết xúc

Hợp ly tánh chẳng định

Sao tu chứng viên thông?

Pháp, gọi là nội trần

Nương trần, tất có sở

Năng sở chẳng biến nhập

Sao tu chứng viên thông?

Tánh thấy tuy rỗng rang

Thấy trước không thấy sau

Bốn phía thấy một nửa

Sao tu chứng viên thông?

Mũi thở ra thở vào,

Khoảng giữa, không có thở;

Cách trở không dung thông

Sao tu chứng viên thông?

Lưỡi, không vị chẳng biết.

Nhân vị, sinh hay biết.

Không vị, rốt chẳng có.

Sao tu chứng viên thông?

Thân biết, đồng cảnh xúc

Cả hai không cùng khắp

Hạn lượng không xác định

Sao tu chứng viên thông?

Ý căn thường tạp loạn

Khi dừng thì chẳng biết

Nếu không thoát tưởng niệm

Sao tu chứng viên thông?

Nhãn thức nhờ căn trần

Xét tột không tự tướng

Tự thể vốn không định

Sao tu chứng viên thông?

Tâm nghe cả mười phương

Do lực đại nhân duyên

Sơ tâm không thể nhập

Sao tu chứng viên thông?

Quán mũi, quyền phương tiện

Nhằm nhiếp tâm an trụ

Trụ thành tâm sở trụ

Sao tu chứng viên thông?

Thuyết pháp đùa âm văn

Khai ngộ người có chủng

Danh cú chẳng vô lậu

Sao tu chứng viên thông?

Giữ giới câu thúc thân

Không thân không chỗ thúc

Giới, thân không biến khắp

Sao tu chứng viên thông?

Thần thông vốn nhân trước

Chẳng do pháp phân biệt

Niệm duyên chẳng rời vật

Sao tu chứng viên thông?

Khi quán tánh của đất

Vốn chướng ngại không thông

Hữu vi không tánh giác

Sao tu chứng viên thông?

Khi quán tánh của nước

Tưởng niệm chẳng phải chơn

Như như chẳng giác quán

Sao tu chứng viên thông?

Nếu quán tánh hỏa đại

Chán khổ chẳng chân ly

Chẳng (phải) phương tiện sơ tâm

Sao tu chứng viên thông?

Nếu quán tánh phong đại

Động tĩnh không đối đãi

(Đối đãi) chẳng phải vô thượng giác

Sao tu chứng viên thông?

Nếu quán tánh không đại

Vô tri chẳng hay biết

Vô giác khác bồ đề

Sao tu chứng viên thông?

Nếu quán tánh thức đại

Thức sanh diệt chẳng trụ

Bận tâm trong hư vọng

Sao tu chứng viên thông?

Các hành là vô thường

Tánh niệm không sanh diệt

Nhân quả giờ sai khác

Sao tu chứng viên thông?

Nay con bạch Thế tôn

Đức Phật cõi Ta Bà

Chơn giáo thể cõi này

Thanh tịnh nhờ nói nghe

Muốn chứng tam ma đề

Dùng tánh nghe mà vào.

Rời khổ, được giải thóat.

Hay thay Quán Thế Âm!

Trong số kiếp hằng sa

Vào vi trần cõi Phật

Được sức đại tự tại

Thí vô úy chúng sanh.

Diệu âm Quán Thế Âm

Phạm âm hải triều âm

Cứu thế gian an lành

Xuất thế, được thường trụ.

Con nay bạch Như Lai

Như Quán Âm diễn thuyết

Ví như người tĩnh cư

Mười phương đều đánh trống

Mười xứ cùng lúc nghe

Đó hoàn toàn chân thật.

Mắt không thấy ngoại chướng

Miệng mũi cũng như vậy

Thân khi hợp mới biết

Ý niệm không manh mối.

Cách tường vẫn nghe tiếng

Xa gần đều nghe được

Năm căn sánh không bằng

Thế mới chân thật thông.

Âm thanh tánh động tĩnh

Trong tánh nghe có, không

Không tiếng gọi không nghe

Chẳng thật nghe tánh nghe.

Không tiếng tánh không diệt

Có tiếng tánh chẳng sanh

Lìa hẳn niệm sanh diệt

Ấy là thường chân thật.

Dù đang lúc mộng tưởng

Không nghĩ, tánh chẳng mất

Giác quán vượt suy nghĩ

Thân ý không so kịp.

Hiện tại cõi Ta Bà

Thanh luận được xiển dương

Chúng sanh bỏ tánh nghe

Theo trần nên luân chuyển

A Nan tuy nhớ giỏi

Không khỏi mắc nạn tà

Ấy tùy chỗ chìm đắm

Ngược dòng thoát hư vọng.

A Nan hãy nghe kỹ

Tôi nương oai lực Phật

Tuyên thuyết kim cang vương

Như huyễn bất tư nghì

Chánh định mẹ chư Phật.

Ông nghe vô số Phật

Tất cả pháp bí mật

Dục lậu không trừ trước

Nghe nhiều thành lầm lỗi.

Đem nghe trì Phật pháp

Sao không nghe tánh nghe ?

Tánh nghe chẳng tự sanh

Do tánh trần mà có (tên gọi)

Xoay nghe thoát thanh trần

Vượt thoát ấy tên gì ?

Một căn đã về nguồn

Sáu căn thành giải thoát.

Thấy nghe như mắt nhặm

Ba cõi như không hoa

Xoay nghe, bịnh căn trừ

Trần tiêu, giác thanh tịnh.

Sáng tột cùng thông suốt

Tịch chiếu khắp hư không

Trở lại quán thế gian

Giống như việc trong mộng

Đăng Già là chiêm bao

Thì ai bắt được ông ?

Như các huyễn sư giỏi

Tạo ra hình nam nữ

Tuy thấy căn cử động

Đều do bộ máy giật

Máy dừng về yên lặng

Trò huyễn thành vô tánh.

Sáu căn cũng như vậy

Nương một tánh sáng suốt

Phân thành sáu hòa hợp

Một thứ đã quay về

Sáu kia không tác dụng

Trần cấu một niệm tiêu

Thành viên minh tịnh diệu.

Còn trần là hữu học

Sáng tột tức Như Lai.

A Nan và đại chúng

Hãy xoay tánh điên đảo

Trở lại nghe tự tánh

Nghe xong thành vô thượng

Như vậy thật viên thông.

Đây là một con đường

Chư Phật vào niết bàn

Như Lai trong quá khứ

Bồ tát ở hiện tại

Đều thể nhập viên minh

Người tương lai tu học

Nên y theo pháp này

Con cũng chứng từ ấy

Chẳng riêng Quán Thế Âm.

Thật như lời Thế tôn

Hỏi con các phương tiện

Để cứu đời mạt pháp

Người cầu xuất thế gian

Thành tựu tâm niết bàn

Quán Thế Âm đệ nhất.

Còn các phương tiện khác

Đều là oai lực Phật

Ngay việc, xả trần lao

Chẳng phải trường tu học

Sâu cạn đồng thuyết pháp.

Đảnh lễ Như Lai tạng

Vô lậu bất tư nghì

Nguyện gia hộ vị lai

Không lầm pháp môn nầy

Đây phương tiện thành tựu

Đem dạy cho A Nan

Và mạt pháp trầm luân

Chỉ dùng nhĩ căn tu

Viên thông nhanh hơn cả

Tâm chân thật như vậy.

Lúc ấy A Nan và cả đại chúng, thân tâm rỗng rang, nhận được sự khai thị lớn lao. Thấy bồ đề và đại niết bàn của chư Phật giống như người nhân có việc phải đi xa chưa trở về được. Nay đã biết rõ con đường về nhà.

Toàn thể pháp hội, chúng thiên long bát bộ, hàng Nhị thừa hữu học, cùng hết thảy hàng Bồ tát sơ phát tâm, số lượng có đến 10 số cát sông Hằng, đều nhận ra bản tâm, lìa xa trần tướng, được pháp nhãn thanh tịnh.

Tánh tỳ kheo ni nghe nói bài kệ này xong liền chứng quả A La Hán. Vô lượng chúng sanh đều phát tâm Vô thượng chánh đẳng chánh giác.

TAM VÔ LẬU HỌC

A Nan chỉnh trang pháp phục, hướng vào đại chúng, chắp tay đảnh lễ. Tâm tính hoàn toàn sáng suốt, vừa mừng vừa tủi. Vì muốn lợi ích cho các chúng sinh đời vị lai nên cúi đầu bạch Phật:

Thế tôn đại bi, con nay đã ngộ pháp môn thành Phật. Theo trong đó tu hành, được điều không nghi hoặc. Con thường nghe Như Lai dạy rằng: Tự mình chưa được độ mà độ người trước, đó sự phát tâm của hàng Bồ tát. Tự mình đã giác ngộ viên mãn, có thể giác ngộ cho người khác, đó là sự ứng thế của các đức Như Lai. Con tuy chưa được độ nhưng nguyện độ cho tất cả chúng sinh trong đời mạt pháp.

Bạch Thế tôn, các chúng sinh nầy cách Phật ngày càng xa. Những tà sư thuyết pháp nhiều như cát sông Hằng. Nếu muốn họ nhiếp tâm vào tam ma địa, làm sao khiến họ dựng lập đạo tràng để khỏi rơi vào ma sự, không thối mất tâm bồ đề?

Lúc bấy giờ Đức Thế tôn ở trong đại chúng, khen ngợi A Nan: Hay thay! Hay thay! Như điều ông hỏi về dựng lập đạo tràng để cứu giúp chúng sinh chìm đắm trong đời mạt pháp. Nay ông hãy lắng nghe cho kỹ, Như Lai sẽ nói cho ông biết. A Nan và đại chúng kính vâng lời Phật dạy.

Phật bảo A Nan: Ông thường nghe trong giới luật của Như Lai giảng bày ba nghĩa quyết định của việc tu hành. Thu nhiếp tâm ý gọi là giới, nhân giới sinh định, nhân định phát huệ. Đó gọi là ba môn học vô lậu.

TỨ CHỦNG THANH TỊNH MINH HỐI

1. PHẢI ĐOẠN TRỪ TÂM DÂM

A Nan, vì sao thu nhiếp tâm niệm, Như Lai gọi là giới? Nếu các chúng sinh trong thế giới lục đạo tâm không dâm dục thì sẽ không bị tương tục trong sinh tử.

Ông tu tam muội, cốt để thoát khỏi trần lao. Nếu không trừ lòng dâm thì không thể ra khỏi trần lao được. Dù có nhiều trí và thiền định hiện tiền, nếu không đoạn trừ tâm dâm thì quyết chắc lạc vào ma đạo. Hạng trên thành ma vương, hạng giữa thành ma dân, hạng dưới thành ma nữ. Các loài ma kia cũng có đồ chúng. Đều tự xưng đã thành đạo vô thượng.

Sau khi Như Lai diệt độ, có nhiều loại ma dân nầy náo loạn đầy dẫy trong thế gian. Chúng gây nhiều việc tham dâm nhưng xưng là thiện tri thức, khiến cho chúng sinh rơi vào hầm sâu ái kiến, lạc mất đường giác ngộ.

Ông dạy người đời tu tam ma địa, trước hết phải đoạn trừ tâm dâm. Đó là lời dạy bảo thanh tịnh, quyết định thứ nhất của các đức Phật Thế Tôn Như Lai trong đời trước.

Thế nên A Nan, nếu không đoạn tâm dâm mà tu thiền định, cũng như nấu cát mà mong thành cơm. Trải qua trăm ngàn kiếp cũng chỉ là cát nóng. Vì sao vậy? Vì đó chẳng phải là bản nhân của cơm mà là cát đá.

Ông đem thân dâm dục cầu diệu quả chư Phật, dù được diệu ngộ cũng chỉ là gốc dâm. Cội gốc đã thành dâm thì phải trôi lăn trong tam đồ, quyết chắc không thể ra khỏi được. Còn đường nào để tu chứng niết bàn của Như Lai? Ắt phải khiến cho thân tâm đều đoạn trừ hết căn dâm. Tánh đoạn cũng trừ mới mong chứng quả bồ đề của chư Phật.

Như lời Như Lai nói đây chính là lời chư Phật đã nói. Nếu không phải như vậy tức là lời ma ba tuần nói.

2. PHẢI ĐOẠN TRỪ TÂM SÁT HẠI

Lại nữa A Nan, nếu chúng sinh trong sáu cõi khắp các thế giới không có tâm sát hại, ắt sẽ không tương tục theo dòng sanh tử.

Ông tu tam muội, cốt để ra khỏi trần lao. Tâm sát hại không trừ thì không thể nào ra khỏi trần lao được.

Dù hiện tiền có nhiều trí tuệ thiền định, nhưng nếu như không đoạn trừ tâm sát hại, ắt rơi vào thần đạo. Bậc cao thì làm đại lực quỷ. Bậc trung thì làm quỷ phi hành dạ xoa và các loài quỷ soái… Bậc thấp thì làm quỷ địa hành la sát. Các loài quỷ thần ấy cũng có đồ chúng. Chúng đều tự cho rằng mình đã thành đạo vô thượng.

Sau khi Như Lai diệt độ, trong thời mạt pháp, nhiều loại quỷ thần nầy náo loạn thế gian. Chúng tự tuyên bố ăn thịt sẽ chứng được đạo bồ đề.

A Nan, Như Lai cho phép hàng tỳ kheo ăn năm loại tịnh nhục. Thịt ấy đều do thần lực của Như Lai hóa ra, vốn chúng không có mạng căn. Xứ Bà la môn của các ông, đất đai phần nhiều ẩm thấp và nóng, lại thêm cát đá, rau cỏ không sinh được. Như Lai dùng thần lực từ bi gia hộ. Do tâm đại từ bi giả gọi là thịt. Các ông cũng nhận được vị như thịt. Cớ sao sau khi Như Lai diệt độ, những người ăn thịt chúng sinh lại xưng là Thích tử?

Các ông nên biết những người ăn thịt đó, dù tâm được khai ngộ, giống như tam ma đề nhưng đều là đại la sát. Khi quả báo hết, tất phải chìm đắm trong biển khổ sinh tử. Họ chẳng phải đệ tử Phật. Những người ấy giết hại, thôn tính lẫn nhau, ăn nuốt nhau không thôi. Những người như vậy làm sao ra khỏi ba cõi?

Ông dạy người đời tu pháp tam ma địa, phải đoạn trừ sát sanh. Đó là lời dạy bảo rõ ràng thanh tịnh quyết định thứ hai của các Đức Phật Thế Tôn Như Lai trong đời trước.

Thế nên A Nan, nếu không đoạn trừ việc sát hại mà tu thiền định, ví như có người tự bịt tai mình rồi kêu lớn tiếng mà mong mọi người chẳng nghe. Loại người nầy gọi là muốn dấu nhưng càng lộ ra.

Tỳ kheo thanh tịnh và các vị Bồ tát khi đi trên đường còn không đạp cỏ non, huống là dùng tay nhổ. Tại sao thực hành tâm đại bi mà lại lấy máu thịt chúng sinh làm thức ăn?

Nếu các tỳ kheo không mặc tơ lụa mịn-màng của phương đông và không dùng giày dép, áo cừu, áo len, hay các thứ sữa, lạc, đề hồ. Những tỳ kheo ấy thật là chân giải thoát trong pháp thế gian. Trả hết nợ cũ xong sẽ không vào trong ba cõi nữa.

Tại sao vậy? Bởi vì dùng những bộ phận thân thể chúng sinh nên đều có duyên đến chúng. Như con người ăn trăm giống ngũ cốc trong đất nên chân không rời đất. Dứt khoát thân tâm mình đối với thân thể hay chi phần của chúng sinh, quyết không dùng, không ăn, không mặc. Như Lai nói người đó là chân là giải thoát.

Như lời Như Lai nói đây chính là lời chư Phật đã nói. Nếu không phải như vậy, tức là lời ma Ba tuần nói.

3. DỨT TRỪ TÂM TRỘM CẮP

Lại nữa A Nan, nếu như chúng sinh trong thế giới lục đạo, tâm không trộm cắp thì họ sẽ không bị tương tục trong dòng sinh tử.

Ông tu tam muội, cốt để ra khỏi trần lao. Tâm trộm cắp không trừ thì không thể nào ra khỏi trần lao được.

Dù hiện tiền có nhiều trí thiền định, nếu như không đoạn trừ tâm trộm cắp, ắt phải rơi vào tà đạo. Hạng trên thành tinh linh, hạng trung thành yêu mị, lớp dưới thành người tà đạo, bị những yêu mị gá vào. Các nhóm tà đạo kia cũng có đồ chúng. Họ đều tự xưng đã thành đạo vô thượng.

Sau khi Như Lai diệt độ, trong thời mạt pháp, có nhiều loại yêu ma tà đạo ấy nổi loạn trong thế gian, lén lút gian dối xưng là thiện tri thức. Họ đều tự xưng đã được pháp thượng nhân. Dối gạt kẻ không biết, dọa dẫm khiến họ mất lòng tin. Chúng đi đến đâu, gia đình người ta đều bị hao tán.

Như Lai dạy hàng tỳ kheo theo thứ tự khất thực là khiến họ xả trừ lòng tham, thành đạo bồ đề. Các hàng tỳ kheo không tự nấu ăn, gửi cái thân sống nhờ như khách trọ trong ba cõi. Hiện thân một lần qua lại, đi rồi không trở lại nữa.

Tại sao loại giặc ấy lại mượn y của Phật, buôn bán Như Lai, tạo vô số nghiệp, nói rằng đó đều là Phật pháp. Lại chê hàng xuất gia thọ giới tỳ kheo là đạo tiểu thừa. Do chúng làm cho vô lượng chúng sinh mắc phải nghi lầm nên đoạ vào địa ngục vô gián.

Sau khi Như Lai diệt độ, nếu có tỳ kheo phát tâm quyết định tu tam ma đề. Có thể trước hình tượng Như Lai, tự mình thắp một ngọn đèn, đốt một ngón tay, hay ở trên thân đốt một liều hương. Như Lai nói người nầy, nợ nần từ kiếp lâu xa, nay được trả hết trong một đời, xa lìa thế gian, vĩnh viễn thoát khỏi các lậu hoặc. Người ấy tuy chưa hiểu rõ đạo vô thượng giác nhưng đối với Phật pháp đã có tâm quyết định.

Nếu không gieo nhân xả thân nhỏ bé này thì dù có thành đạo vô vi cũng phải sanh lại làm người, hoàn trả các nợ cũ như quả báo ăn lúa ngựa của Như Lai.

Ông dạy người đời tu pháp tam ma địa, sau dứt trừ tâm trộm cắp. Đó gọi là lời dạy rõ ràng thanh tịnh, quyết định thứ ba của các Đức Phật Như Lai Thế tôn trong quá khứ.

Cho nên A Nan, nếu không dứt trừ tâm trộm cắp mà tu thiền định, cũng như rót nước vào bình thủng mà mong cho đầy. Dù trải qua nhiều kiếp số như vi trần, rốt cục vẫn không đầy được.

Nếu các tỳ kheo ngoài y bát không tích trữ mảy may. Khất thực có dư thì bố thí cho chúng sinh đói. Nơi hội lớn đông người, chắp tay lễ bái đại chúng. Nếu có người đánh mắng, đồng như khen ngợi mình. Xem thân thịt máu xương của mình giống như thân của chúng sinh. Nếu không đem lời dạy bất liễu nghĩa của Như Lai làm chỗ tỏ ngộ của mình khiến cho kẻ sơ học khỏi bị lầm lạc thì Phật ấn chứng người ấy chân thực được tam muội.

Như lời Như Lai nói đây tức là lời của chư Phật. Nếu không đúng như lời nói đó, tức ma Ba tuần nói.

4. DỨT TRỪ NÓI DỐI

A Nan, chúng sinh trong thế giới lục đạo như thế, tuy thân tâm không còn sát đạo dâm, ba hạnh đều đã viên mãn, nếu mắc đại vọng ngữ thì tam ma đề không được thanh tịnh, sẽ thành giống ma ái kiến và làm mất chủng tử Như Lai.

Chưa gọi là đã được, chưa chứng nói rằng đã chứng. Hoặc để mong cầu thế gian tôn trọng tột bậc, bảo người khác rằng: Nay tôi đã đắc quả Tu đà hoàn, quả Tư đà hàm, quả A na hàm, đạo A La Hán, Bích Chi Phật thừa, quả vị Bồ tát trong Thập địa hay trước Thập địa. Mong được mọi người lễ bái, tham được cúng dường.

Những kẻ Nhất điên ca ấy tự tiêu diệt chủng tử Phật. Như người dùng dao chặt cây đa la. Phật ấn ký người ấy mất hẳn thiện căn, không còn chánh tri kiến, chìm đắm trong ba biển khổ, không thành tựu pháp tam muội.

Sau khi Như Lai diệt độ, dạy hàng A La Hán và Bồ tát hãy ứng thân sinh trong đời mạt pháp, hiện ra nhiều hình tướng khác nhau để độ chúng sinh còn trong vòng luân hồi.

Hoặc làm sa môn, cư sĩ bạch y, vua chúa, quan lại, đồng nam, đồng nữ. Như vậy cho đến làm dâm nữ, làm người quả phụ, người gian dối, trộm cắp, người hàng thịt, kẻ buôn bán. Để cùng với họ đồng sự, xưng tán Phật thừa, khiến cho thân tâm họ nhập vào tam ma địa.

Rốt ráo không tự bảo mình thật là Bồ tát, là A La Hán. Khinh xuất nói với người chưa học, tiết lộ mật nhân của Phật. Chỉ trừ khi đến lúc lâm chung, âm thầm có lời di chúc. Tại sao thành tội đại vọng ngữ? Bởi những người ấy lừa gạt chúng sinh.

Ông dạy người đời tu tam ma địa, sau rốt phải đoạn trừ đại vọng ngữ. Đó là lời dạy bảo rõ ràng thanh tịnh, quyết định thứ tư của các Đức Phật Thế Tôn Như Lai trong đời trước.

Thế nên A Nan, nếu không đoạn trừ lời đại vọng ngữ, như khắc phân người làm hình cây chiên đàn mà muốn được hương thơm. Thật không có chuyện đó.

Như Lai dạy hàng tỳ kheo, lấy trực tâm làm đạo tràng. Trong các hành xử bốn uy nghi không được hư dối. Làm sao có kẻ tự xưng là đã được pháp thượng nhân?

Ví như người bần cùng tự xưng là đế vương, nên tự chuốc lấy sự tru diệt. Huống gì là ngôi vị pháp vương, sao dám xưng càn! Nhân đã không thật, quả ắt quanh co. Cầu đạo bồ đề của Phật, như người muốn cắn rốn, làm sao thành tựu được?

Nếu hàng tỳ kheo tâm thẳng như dây đàn, hành xử mọi việc chân thật, nhập vào tam ma đề, ắt hẳn không có ma sự. Như Lai ấn chứng cho người nầy thành tựu được vô thựơng trí giác của Bồ tát.

Như lời Như Lai nói đây, chính là lời chư Phật đã nói. Nếu không phải như vậy, tức là lời ma Ba tuần nói.

Трафиковое продвижение сайта, Как продвигать сайт по теме недвижимости, Топ – один из самых актуальных элементов летней одежды Топ – это верхняя часть женской одежды без рукавов


Các bài viết khác

Thư mời tham dự Pháp nhạc âm 2019 với chủ đề: Phật sử ca 02 – Gia tài bậc thánh

Thư mời tham dự Pháp nhạc âm 2019 với chủ đề: Phật sử ca 02 – Gia tài bậc thánh

Kính mời quý đồng hương Phật tử đến tham dự chương trình Pháp Nhạc Âm 2019, chủ đề Phật Sử Ca 2 – Gia Tài Bậc Thánh, được tổ chức tại Saigon Performing Arts Center, do Thầy Huyền Châu diễn thuyết, cùng với sự góp mặt của các ca sĩ Ngọc Hạ, Nguyên Khang, Diễm Liên, Thiên Tôn, Quỳnh Vy...

Viện Phật học Bồ Đề Phật Quốc khai giảng năm 3 và ra mắt Ban biện soạn lâm thời Giáo trình Phật học Anh – Việt

Viện Phật học Bồ Đề Phật Quốc khai giảng năm 3 và ra mắt Ban biện soạn lâm thời Giáo trình Phật học Anh – Việt

Ngày 10/6/2018 tại Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc diễn ra Lễ khai giảng năm 3 và Lễ ra mắt Ban biên soạn lâm thời Giáo trình Phật học song ngữ Anh Việt. Trên bàn chứng minh chúng tôi thấy có sự hiện của Giáo sư Học giả Trí Siêu – Lê Mạnh Thát và đông đảo chư tôn đức Tăng Ni Phật tử cùng tham dự...

Phần 7/7 – Giáo sư Lê Mạnh Thát chủ tọa thảo luận mở rộng và Tổng kết Hội thảo

Phần 7/7 – Giáo sư Lê Mạnh Thát chủ tọa thảo luận mở rộng và Tổng kết Hội thảo

Hội thảo Giáo dục Phật giáo Quốc tế tại Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc đã diễn ra trong tinh thần chia sẻ, hiểu biết, ủng hộ của chư tôn đức Tăng Ni, Phật tử khắp mọi nơi. Mục đích quan trọng của Hội thảo hôm nay là để biên soạn Giáo trình Phật học song ngữ Anh – Việt...

Phần 6/7: Buổi nói chuyện của Giáo sư Lê Mạnh Thát tại hội thảo giáo dục Phật giáo, Hoa Kỳ

Phần 6/7: Buổi nói chuyện của Giáo sư Lê Mạnh Thát tại hội thảo giáo dục Phật giáo, Hoa Kỳ

Chiều ngày 9 / 6 / 2018, là ngày thứ 3 của chương trình, thính chúng được lắng nghe buổi nói chuyện của Giáo sư học giả Tiến sĩ Trí Siêu - Lê Mạnh Thát, Chủ tịch Hội thảo tại Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc...

Phần 5/7 – Hội thảo chủ đề: Giáo trình và Nguyện vọng của Giáo sư và Học viên

Phần 5/7 – Hội thảo chủ đề: Giáo trình và Nguyện vọng của Giáo sư và Học viên

Sáng ngày 9 tháng 6 năm 2018 tại Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc tiếp tục cuộc hội thảo ngày thứ 3. Bắt đầu với Giáo sư Karen Derris, đến từ trường University of Redlands, CA trình bày tham luận chủ đề Mục đích của việc học là nguyện vọng của Giáo sư và Học viên...

Video

Video Clip

Chân dung Tăng già

  • TT. Thích Viên Hoa (1963-2009) - Chùa Phước Long - thị trấn Phú Phong, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định
  • Nguyễn triều Quốc sư húy Chơn Luận - Phước Huệ (1869-1945), Tổ khai sơn Chùa Phước Long - thị trấn Phú Phong, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định
  • HT. Thích Mật Hạnh (1923-2015) - Chùa Tân An, Bình Định
  • HT. Thích Quảng Bửu (1944-2016) - Tu Viện Nguyên Thiều, Bình Định
  • HT. Thích Viên Tánh (1958-2018) - Chùa Tây Thiên, Tp. Nha Trang
  • TT. Thích Huyền Châu - Giám viện Viện Phật Học Bồ Đề Phật Quốc, Hoa Kỳ
  • HT. Thích Quảng Thạc (1925-1996), Chùa An Lạc, Sài gòn
  • HT. Thích Tâm Hoàn (1924-1981), Tổ đình Long Khánh, Qui Nhơn
  • HT. Thích Trí Hải (1876-1950), Chùa Bích Liên, Bình Định
  • Tổ sư Nguyên Thiều - Siêu Bạch (1648-1729), Khai sơn Tổ đình Thập Tháp, Bình Định
  • Thiền sư Thích Nhất Hạnh - Làng mai, Pháp quốc
  • HT. Thích Thiện Minh (1922-1978), Thiền viện Quảng Đức, Sài gòn
  • HT. Thích Thiện Hoa (1918-1973), Việt Nam Quốc Tự, Sài gòn
  • HT. Thích Thiện Hòa (1907-1978), Chùa Ấn Quang, Sài gòn
  • Bồ tát Thích Quảng Đức (1897-11 tháng 6 năm 1963) Vị pháp thiêu thân
  • HT. Thích Tịnh Khiết (1890-1973), Chùa Tường Vân, Huế
  • HT. Thích Phước Thành (1918-2013), Chùa Thiên Phước, Bình Định
  • HT. Thích Giác Nhiên (1878-1979), Chùa Thuyền Tôn, Huế
  • HT. Thích Đỗng Minh (1927-2005), Chùa Long Sơn, Nha Trang
  • HT. Thích Hành Trụ (1904-1984), Sài gòn
  • HT. Thích Viên Định, Tổ đình Thập Tháp, Bình Định
  • HT. Thích Huệ Chiếu (1898-1965) , Tổ đình Thập Tháp, Bình Định
  • HT. Thích Trí Hải (1906-1979) - Hà Nội
  • HT. Thích Đôn Hậu (1905-1992), Chùa Thiên Mụ, Huế
  • HT. Thích Huyền Quang (1920-2008), Tu Viện Nguyên Thiều, Bình Định
  • HT. Thích Kế Châu (1922-1996), Tổ đình Thập Tháp, Bình Định
  • HT. Thích Trí Diệu (1916-1982), Chùa Phước Long, Bình Định
  • Hoa sen tánh giác

Câu chuyện bỏ túi

Phật thành đạo

Phật thành đạo

Hãy giải thoát cho nhau thoát khỏi những ràng buộc của tham sân si, cố chấp và tà kiến; hãy mở ra cho nhau những buộc ràng vô lối, những qui ước phàm tục và hãy hiến tặng cho nhau những tự do căn bản và tối thiểu của tâm hồn...

xem các tin khác

Reference Material

Royal patronage of Buddhism during the time of Buddha

Royal patronage of Buddhism during the time of Buddha

Active patronage from different royal houses was a major contributing factor to the growth of Sangha, its missionary activities and successful spread of Buddhism. Admiration for Buddha was obvious when kings and rulers made their claims on his relics after his demise...

xem các tin khác

Góp nhặt lời vàng

Lời vàng của Tổ Qui Sơn

Lời vàng của Tổ Qui Sơn

Nếu mình chưa phải là bậc thượng lưu, vượt thắng bên kia bờ giác thì hãy để tâm nơi giáo pháp, ôn tầm kinh điển, rút ra nghĩa lý tinh hoa, truyền bá tuyên dương, tiếp dẫn hậu lai, đó là cách trả ơn cho Phật tổ...

xem các tin khác

Ẩm thực Phật giáo

Chè trôi nước ngũ sắc

Chè trôi nước ngũ sắc

Đậu xanh ngâm nước vài tiếng cho nở mềm. Sau đó đãi sạch rồi cho vào nồi, đổ nước sâm sấp mặt đậu. Cho nồi đậu lên bếp, đun nhỏ lửa cho đậu chín bở và cạn hết nước...

xem các tin khác

Lượt truy cập

3381148